TU THÂN

Tuân Tử

 

          Thấy người hay th́ phải cố mà bắt chước, thấy người dở th́ phải tự xét xem có dở như thế không để mà sửa đổi.

          Chính ḿnh có điều dở, th́ phải cố mà trừ đi.

          Người chê ta, mà chê phải, tức là thầy ta, người khen ta, mà khen phải tức là bạn ta, c̣n người nịnh hót ta lại là người cừu địch hại ta vậy.

          Cho nên người quân tử trọng thầy, quí bạn và rất ghét cừu địch, thích điều phải mà không chán, nghe lời nan mà biết răn… như thế dù muốn không hay cũng không được.

          Kẻ tiểu nhân th́ không thế. Cực bậy, mà lại ghét người chê ḿnh; rất dở, mà lại thích người khen ḿnh: bụng dạ như hổ lang, ăn ở như cầm thú, mà thấy người ta không phục, lại không bằng ḷng, thân với kẻ siểm nịnh, xa cách kẻ can ngăn, thấy người chính trực th́ cười, thấy người trung tín th́ chê… Như thế th́ dù muốn không dở cũng không được.