HOA HỒNG TRẮNG

Hoa Hồng tượng trưng cho Tình Yêu – Nhưng người Việt Nam ta nói chung tánh tình thật dể thương, đã nhân cách hóa khi đọc bài thơ của thiền sư Nhất Hạnh  “Bông Hồng cài áo”  để nhớ - Tình Cha – Tình Mẹ - nhiều hơn trong dịp Lễ Vu Lan tháng Bảy nầy.

Ý nghĩa lời thơ được một nhạc sĩ phổ nhạc nghe và được hát, cho dù những người con còn cha mẹ bên cạnh hay vô phước không còn cha mẹ vẫn thấy tâm hồn mình cảm nhận vô vàn thương yêu đấng sanh thành ra mình; riêng tôi vẫn hay lẩm nhẩm hát vài câu đầy thương nhớ đến cha mẹ, hát cũng hay không thua gì ca sĩ sắp lên và đã xuống.

Tôi mất tình mẫu tử khi còn bé tí và mất luôn tình phụ tử lúc trưởng thành nên chỉ đứng bên lề cuộc đời mà ngưỡng mộ các vị được có cha hiền, mẹ yêu, mà thòm thèm tiếc nhớ. Đôi khi, trên dòng đời xuôi ngược đó đây, ghiền quá tình mẹ con nên tôi như gà con mất mẹ, thấy ổ gà mẹ, gà con nào ríu rít bên nhau là tôi cứ bư bư ké ké vào. Thật sự mà nói, gà mẹ, gà cha nào cũng sẵn lòng dang đôi cánh độ lượng ôm lấy tôi che chở nhưng cứ bị một, hai gà con dí cho chạy tuốt tuồn tuột nên chỉ còn ghi lại những chứng tích Tình Mẹ - Tình Cha – Tình Con  mà tôi đã thấy và thật sự nghiêng mình kính phục.

Trong dịp Lễ Vu Lan, tôi xin viết vài dòng về Tình Mẹ Con cho các vị đọc, hỉ!

Vào khoảng năm 1979, đất nước chưa ổn định, ở Biên Hòa có những cơ sở như Bệnh Viện Tâm Thần,Trại Cùi ... chung chung không người tổ chức nên những người bệnh được thả ra cho họ tự kiếm ăn và các nhà hàng thời điểm nầy cũng vắng khách. Vì kế sinh nhai, trước kia, Ba tôi có giao tình quen biết với một vị đầu bếp ở Campuchia, nấu ăn cho vua Sihanouk tên Chú Năm Lữa, sợ bị “cáp duồn” chạy về Việt Nam. Trong khi Chú chờ đợi sang Pháp, Ba tôi mời Chú về nhà dạy cho món Hũ Tiếu Nam Vang rất ngon và đặc biệt. Cách nêm nếm từ nước lèo cùng các thứ, nhất nhất Chú đều truyền nghề tận tình (hiện nay vợ chồng cô em thứ bãy vẫn còn bán hủ tiếu Nam Vang tại địa điểm cũ Tuyết Hồng, Biên Hòa).

Lúc ấy, Má tôi đặt xe hủ tiếu trước nhà hàng, để vài bàn bán điểm tâm. Nhưng khổ nổi trước nhà không còn đẹp như xưa, nên tôi lên Dòng các Soeur Phao Lồ xin các loại hoa về trồng xen kẻ trước mặt tiền nhà vừa sạch sẽ vừa làm cho đẹp mắt. Vì có tay trồng nên vườn hoa tương đối bắt mắt và bắt luôn khách đến ăn rất đông. Lại có một cây cherry loại Việt Nam, trái đầy cành nên các cháu bé và các cô học trò tuổi chua chua không thể nào không đòi ba mẹ ghé đến đây. Hủ tiếu Nam Vang lại nổi tiếng kèm thêm tỏi ngâm dấm ăn hết xẩy! Nhờ vậy gia đình được vượt qua khó khăn trong lúc nầy.

Bản tính tôi rất thích hoa + chó +mèo. Vào thời đó, mọi người ưa dùng túi đệm đi chợ. Nên khi tôi về đến nhà, xách túi đệm vào là Má tôi và cả nhà đoán “Hôm nay không biết Cô Ba đem cái gì về đây?” Không mèo con thì chó con hoặc các loại hoa, lủ khủ. Cả một nhà đầy mèo với chó. Ở Việt Nam, chó thả đi rong bốn phương tám hướng không cần lo, còn hoa thì Trời che đất hứng nên dể trồng. Hiện nay, nhà cũng nuôi năm thằng và chị chó và cả một vườn hoa hồng kín sân. Bên nầy thì chó phải cưng chìu và hoa phải săn sóc cũng đủ điếc đặc luôn. Đúng là “Cưng như cưng chó, hứng như hứng hoa”. Cho đáng đời cái tội của tôi, cứ thích dang díu với hoa, chó, mèo mà nặng nợ trần gian.

Ngồi ghi lại kỷ niệm nầy, thương Má chi lạ! Làm dâu như con thật là có một, không có hai: thức thì khuya, dậy thì trể. Có thời gian cả nước ăn độn “cao lương” (bo bo), khoai sắn; gia đình tôi cũng không ngoại lệ, ăn cháo thay cơm “mút chỉ”. Còn dâu như tôi thì được Má cho ăn cơm vì tội ốm yếu. (Con xin ghi nhớ thật nhiều, Má ơi!) - Tình Mẹ là đây.

Lúc đó, trong vườn trước nhà tôi trồng được nhiều loài hoa, trong đó có một cây hồng leo màu trắng nở hoa đầy hàng rào thật đẹp. Thường thì Má tôi đóng cửa nghỉ bán vào khoảng mười giờ sáng. Có một ngày, Má tôi để ý thấy lấp ló ngoài đường bóng dáng hai ngưòi đàn bà ngó vào. Có lẽ là hai mẹ con; người mẹ khoảng ba mưoi tuổi, nguời con khoảng mười tuổi. Má tôi ra hỏi thì mới biết người mẹ đang bị bệnh cùi, che kín những nơi cần dấu và hai me con rất  ốm yếu. Theo lời người mẹ nói, thấy nhà trồng hoa hồng trắng, muốn xin về phơi khô nấu nước uống và tắm để trị  bệnh. Má tôi thấy thương quá cho ít tiền và dặn chiều trở lại có tôi ở nhà, hỏi xin hoa. Tôi được gặp họ, thật là thương cảm cho hai mẹ con đều bị bịnh. Hoa sắp tàn, tôi cắt phơi khô để dành hai mẹ con đến lấy, kèm theo ít tiền cho họ. Những lần gặp tôi, nét mặt hai mẹ con rất vui, mà tôi cũng thật sung sướng đưa hoa cho họ trị bệnh. Cầu mong cho họ gặp được đúng thuốc.

Có một hôm, ngồi trong quán nước mía của Dòng với các Soeurs , tình cờ nghe tiếng nói quen quen; tò mò tôi kéo nhẹ tấm che, hé nhìn qua bên kia góc tường nhà thờ thì nhận ra hai mẹ con người cùi xin hoa. Hai mẹ con đang ngồi dưới đất sát góc tường che nắng, người mẹ đang cố kéo cái áo của đứa con ra, đôi tay thương tật ráng cầm cây que quấn chút vải chấm vào nước trong lon để xức thuốc cho con; còn đứa con thì không chịu cho mẹ xức, vừa kéo áo lại vừa nói:

- “Còn nước ít lắm mẹ để dành cho Mẹ xức đi. Con lở ít không đau như Mẹ đâu. Ngày mai con đến xin Cô Ba hoa hồng khác ...”

Lời đứa con nói làm tôi rơi lệ..(viết đến đây tôi đầy nước mắt nghẹn ngào như đã rơi lệ hơn hai mươi mấy năm về trước).

             Ôi! Tình Mẹ con sao mà hy sinh cao cả và thiêng liêng quá vậy! Tôi dặn lòng kỳ sau họ đến tôi sẽ cắt hoa nhiều hơn nữa cho họ, nhưng hình ảnh nầy cũng là hình ảnh cuối; từ ngày đó họ không đến lấy hoa nữa.Tôi cứ đợi và cứ phơi hoa hồng trắng để rồi mãi mãi không bao giờ được gặp lại họ. Tình cờ khi  nói về  hoa hồng trắng là vị thuốc trị bịnh cùi và kể chuyện hai mẹ con cho các Soeurs nghe, thì được một Soeur cho biết, các Soeurs có gíúp đở họ khi họ đến Dòng và Soeur còn cho biết thêm, họ không phải là hai mẹ con ruột. Ba mẹ đứa bé chết lúc còn nhỏ và người mẹ có đứa con cũng đã chết, nên ôm đứa bé nuôi. Hai mẹ con thương yêu nhau lắm, không ai biết họ chảy hai giòng máu khác nhau. Nghe xong tôi thật sửng sờ, ngưỡng mộ cho tình mẹ con cao quý. Từ đó với hoa hồng trắng tôi thương yêu đặc biệt hơn hết; thấy hoa lại nghĩ nhớ đến tình nghĩa sâu đậm của hai mẹ con người cùi. 

Mùa Vu Lan năm nay, các vị lên chùa lễ Phật cầu mong chư Phật độ phúc cho Cha Mẹ sống thọ với mình.

                            - Còn Mẹ thương yêu được cài Hoa Hồng Đỏ lên áo.

                            - Còn Cha bên cạnh được cài Nơ Xanh mà vui vẻ sung sướng.

Và các vị Lể Phật từ tâm cho những nguời con:

- Không còn Cha - buồn tủi cài Nơ Trắng.

- Không còn Mẹ - để đau lòng cài lên áo mình một Hoa Hồng Trắng.

              Có thật là kiếp Luân Hồi, xin đời sau được làm con tiếp nối để hầu hạ hiếu kính Cha Mẹ.

              Xin các Vị cùng tôi cầu nguyện dâng lên các Đấng Thiêng Liêng tối cao, chí tâm với lòng thành của mình.

- Để:

Mỗi năm mỗi thấp đèn Trời

Cầu cho Cha Mẹ sống đời với con (không nhớ tác giả)

              Mỗi năm mỗi thắp đèn Trời

                                             Kiếp sau gặp lại sinh thành có con (Ngọc tâm )

                      

Mùa Vu Lan năm 2006

Ngọc Tâm Nguyễn Phước Huyền Tôn Nữ T. Sâm