Hoài nim v Cha tôi

 

Chơt nhớ người Cha đă khuất xa

Dáng Cha ngày Hội chẳng phai nḥa

Đường dài chưa mỏi sao dừng bước

Hỏi để ngậm ngùi mây trắng  qua

                                       (Vô danh )

Thấm thoát thế mà sắp đến kỳ cúng thất tuần 49 ngày của Cha tôi. Mỗi lần nhắc đến Người, Me tôi laị khóc, nói rằng đúng ra th́ Ba không phát bệnh lại và không mất vào thời điểm đó. Cứ tưởng Ba vào nhà thương dưỡng bệnh tim trong 2 tuần lễ thôi rồi sẽ dược về nhà như những lần trước, nhưng rồi niếm hy vong đó đă bớt dần, sức khỏe Ông đang mỗi ngày một yếu đi. Tôi được may mắn ở cạnh Người trong những giờ phút cuối cùng, sáng thứ bẩy hôm ấy, tôi đến thăm ông thật sớm thay thế cho mẹ và chị về nhà nghỉ ngơi sau suốt đêm ở lại. Hôm ấy khỉ hậu trở lạnh và gió nhiều, buổi trưa, sau khi ông dùng hết tô soup, tôi đưa ư kiến Ông nên đi bộ một  ṿng cho chân tay hoạt động, Ông ưng chịu nhưng chỉ đi được một chút th́ cảm  thấy mệt và muốn quay về pḥng, đỡ Ngui lên giường đắp mền, cho thuốc trợ tim vào miệng, tôi ôm hôn Ông và nhẹ nhàng rời khỏi pḥng, để lại Thanh Nhi ngồi trông Ông Ngoại, tôi và chị đi nghĩa trang kư giấy tờ mua đất theo ư muốn của Người. Nhớ lại ba tuần trước đây, sau khi đưa Bác Thu Nguyệt (một người bạn QGHC) về nơi an nghỉ tại nghĩa trang Việt Nam tai Montreal, Ông đứng ngắm nh́n phong cảnh thiên nhiên chung quanh rồi thích thú thốt ra lời  nói mai sau này Nguời muốn sẽ được an nghỉ tại nơi đây, đặc biệt là chung quanh đă có nhiều mộ phần các bạn bè thân hửu QGHC, sau khi lo xong giấy tờ thủ tục, chúng tôi vội vă về lại nhà thương, Me tôi, Thanh Nhi, Tuấn Tuyết và năm Bác bạn của Ông đang có mặt ở đó, khuôn mặt Ông b́nh yên trong giấc ngủ… và hởi ôi, hơi thở Ông dần dần yểu đi, cuối cùng

Người đă lặng lẽ “Gác Mái Chèo” đi về cơi hư  không qua giấc ngủ nhẹ nhàng thanh thản như mây.

Đă có một khoảng thời gian trong đời Ông rất đau ḷng trước cảnh nước mất nhà tan, buồn lo và thương nhớ các anh chị em, con chaú thương yêu đang chịu cảnh lầm than ở quê nhà, ḷng xót xa khi nghe tin các anh em bằng hữu thân thương  bị tù đày ở các traị cảỉ tạo học tập. Nhưng ông đă kiên cường vượt qua nỗi đau khỗ, cố gắng vươn lên đề đạt được.một vị trí vững chắc trong xă hội mới, với tinh thần sắp sẵn và giúp ích của một huynh trưởng HĐ, trong hơn 30 năm sống ở xứ người` Ông luôn hăng hái t́nh nguyện tham gia vạ các công tác cộng đồng, cũng như các đoàn thể, cho đến cuối đời Ông vẫn c̣n` làm việc tích cực và thiết tha với lư tửởng của ḿnh, Ông luôn vui sống và sống rất có ích, bằng sự tri ân tất că, đặc biệt hơn hết là tấm ḷng tràn đầy hy sinh cho phong trào HĐVN.

 

Hoài niêm về Cha tôi th́ không thể nào không nhắc đến Bản Tin Liên Lạc Tiếng Nói Phong Trào Hướng Đạo Trưởng Niên Việt Nam do Nhóm Tinh Thần B.P. thực hiện, tờ báo được ḷng thương yêu của độc giả khắp bốn phương trời, với một ban biên tập âm thầm và nhiều chịu khó, gồm các Cô Bác Chú HĐ Trưởng Niên Xóm Montreal và Ottawa mà đứng đầu là Trưởng Cáo Mặt Đỏ Bác Trần Minh Thưởng năm nay đă trên chín bó, Bác đươc các độc giả rất yêu quí qua h́nh ảnh “Cụ già khuân thùng báo Liên Lạc đi gởi bưu điện trong bao nhiêu năm qua”. Liên Lạc là sợi giây nối liền thắt chặt t́nh tương thân tương ái của các trưởng HĐ, đang và đă một thời sinh hoạt bên nhau, các vị Hướng Đạo Trưởng Niên có cơ hội theo dơi các tin tức mới của nhau, viết lên bao lời tâm t́nh, kỹ niệm, chia xẽ những kinh nghiệm buồn vui trong cuộc chơi HĐ. Mục Mă Thư vẫn là bài mà chị em tôi và một số độc giả ghiền đọc, Mă Thư là nơi Mă Tử đă phóng bủt viết với chủ trương đề cao tinh thần đoàn kết, thương yêu “Hướng Đạo một ngày, Hướng Đaọ maĩ maĩ”, Mă Tử chỉ xin xây dựng ḷng nhân ái của các anh chi em HĐ qua những lời ḿnh viết. Có lần Ông tâm sự với Me tôi, Ông cố gắng dùng nǵ̣ bút để mong muốn những lời ḿnh viết sẽ làm cho độc giả Liên Lạc ngậm ngùi đủ mà nhỏ nước mắt và t́nh huynh đệ sẽ thắt chặt thêm. Khi có giọt nước mắt thật sự là có ḷng thương mà có ḷng thương là hết khoảng cách, niềm vui thường ngaỳ của ông là`nhận được thư từ, các bài viết của độc giá khắp nơi. Mă tử viết về những câu chuyện có thật, xảy ra trong đời thường, với cáí Tâm thương yêu rộng lớn, ông hết dạ lo lắng ân cần chia xẻ những nỗi vui buồn khó khăn của cuộc sống với độc giả khắp nơi, điều ao ước của Ông là ngó bút của ḿnh luôn luôn đi theo vẻ đẹp, vẻ trong sáng trong cuộc đời ảm đạm của kiếp sống tha hương. Ông viết v́ muốn t́m lại cho chính ḿnh h́nh ảnh những ngày họp trại với bao niềm vui, tiếng cười rộn ră khi các Anh Chi Em mừng gặp lại nhau, những đêm lửa trại ấm áp ḷng người chan ḥa vạ tiếng ḥ câu hát bên t́nh huynh đệ HĐ giữ chặt mối dây, những cái đẹp của tuổi trẻ đă mất, của một thời đă qua rồi sẽ dần ch́m vào quên lăng.

 

Lúc Người nằm xuống, thời tiết Montreal   đột nhiên trở lạnh nhiều, mưa gió thổi  mạnh   suốt ba ngày liên tiếp như cũng khóc   thương người ra đi, tuy thời tiết khắc nghiệt nhưng   các thân bằng quyến thuộc,  bạn bè gần xa ,  đại diện các hội đoàn, các bạn đồng môn  trường   QGHC và các trưởng Hướng Đạo tại Montreal đều đến viếng linh cữu chào từ biệt Người, trong những ngày đau buồn này  gia đ́nh chúng tôi cũng vô cùng cảm động với sự hiện diện trong suốt thời gian tang lễ của các D́, Chú va` Em Bi đến từ Ontario.,Virginia, Los Angeles và xin tri ân quư trưởng HĐ từ những nơi xa xôi Ottawa, Toronto, Virginia, San Jose đă vượt bao đường xa vạn dặm đến tham dự buổi lễ tiễn đưa người huynh trưởng. Linh cửu Người được các trưởng HĐ, các bạn đồng môn QGHC khiêng ra xe tang, Bỗng nhiên, điều may mắn kỳ  lạ  xảy ra, thời tiết lúc đó trở nên ấm áp, mưa ngừng gió tạnh, mặt đất khô  ráo với làn gió Thu nhè nhẹ, bầu trời dần sáng lên rực chiếu vào những khuôn mặt u buồn, mọi ngừời có cơ hội đi bộ bên nhau, với tay cầm những ṿng hoa, nho nhỏ lời cầu nguyện cho hương linh trên đường đến huyệt mộ. Vào lúc các Tăng Ni đang tụng kinh, linh cửu từ từ hạ xuống, tự nhiên ánh nắng vàng sáng tỏa dâng lên cao rực chói ấm áp choàng phủ lên quan tài, cùng lúc mọi người quyến luyến đặt những đóa hoa thương yêu lên lính cửu Người, vào lúc đó, tôi ngước lên nh́n thấy mây trời thật trong xanh chung quanh khu vực nghĩa trang, mặc dầu phía xa xa bầu trời vẫn đầy mây xám đậm. Lễ an táng vừa chấm dứt th́ nắng cũng từ từ tắt dần, một giờ sau đó bầu trời u ám của Montreal trở lại rơi rớt những giọt mưa Thu.

 

Cha tôi vốn sống giản dị, chỗ Nguời an nghĩ cũng thật khiêm nhường với những rừng cây mênh mông, gió reo v́ vu, có mây bạc trắng đôi khí giăng thấp như sương mù, phong cảnh thật giống như những bức tranh thủy mạc treo trong pḥng đọc sách ma`lúc sính tiền ông hằng nh́n ngắm, mỗi buổi chiều ra thăm mộ cha, tôi luôn lính cảm lời khấn nguyện của ḿnh sẽ theo gió hương bay đến Nguời cùng với ḷng thương nhớ vô biên.

Nguời đă giă từ cơi tạm, t́m về Nguồn Thật với BP kính yêu, nhưng ở cơi tạm này, tôi nghĩ h́nh ảnh Nguời sẽ bất tử trong ḷng những Huynh Đệ Hướng Đạo, các bạn đồng môn cưu sinh viên truờng QGHC và tất cả mọi người trong gia đ́nh cùng những người thân thương.                                                                                                                                            

                                                                                                                                  

                                   Thanh Y ến